Cậu chủ chán tôi rồi, cậu không chơi với tôi mà đi chơi với thằng mèo kia kìa
Tôi là Pet. Ừm đúng rồi... Chính xác thì Pet là tên do cậu chủ đặt tên cho tôi. Tôi cũng chả hiểu nó nghĩa là gì, với lại tôi cũng chả quan tâm lắm :)) Miễn là mỗi khi cậu nhắc đến cái tên ấy là tôi biết cậu đang gọi tôi với một ý định gì đó. Có lần cậu gọi Pet rõ to khiến tôi đang nằm ườn cái bụng ra phải xổm dậy hóng mà hóa ra, cậu gọi chơi... Làm người ta mừng hụt.
Tôi quý cậu chủ lắm. Cậu cao hơn tôi hẳn mấy cái đầu, rõ ràng chân tôi dài vậy mà vẫn không dài bằng cậu. Thỉnh thoảng, cậu chạy lại chỗ tôi ngắm nghía một lúc rồi tự dưng nhảy xồ vào nựng, rồi xoa đầu... làm người ta sướng... mấy lần hứng quá tôi nhảy xồm vào cậu nhưng lại bị cái xích ở cổ chặn lại, tức ơi là tức. Thế mà không hiểu tại sao mỗi lần như vậy là cậu lại cáu :(( chắc do tôi ở dơ quá. Cả năm tôi chưa đi tắm rồi =.= tại cậu không chịu tắm cho tôi đấy chứ không phải do cái lười của tôi đâu nha. Ngày nào, cậu cũng đem thức ăn cho tôi, toàn xương là xương.. ngon quá xá. Nhiều khi tôi còn được cậu làm món cơm trộn thịt với miếng mỡ béo ngậy, bảo sao tôi cứ béo thế này =.= .
Người ta nói ăn nhiều vào sẽ không bị ốm, thế mà tôi vẫn bị. Từ sáng đến chiều tôi cứ nằm bệt bên cái xích như bị thiếu oxy, đầu tôi cứ xoay như chong chóng, mắt thì đỏ hoe như 2 hòn bi đỏ, chân tay như bị ghim chặt xuống đất. Như mọi khi, cậu mang cơm cho tôi với vẻ mặt khoái chí, nhưng tôi chả buồn ăn, người cứ như dợm. Cậu loay hoay ngắm nghía mộc lúc rồi bỏ vào trong nhà, chả thèm quan tâm đứa tôi, người ta đang ốm đây này... Bỗng nhiễn, bà chủ (mẹ của cậu) chạy tới rồi sờ soạng tôi một lúc, ngắm nghía rồi 2 người nói chuyện gì đó với nhau, tôi cũng chả hiểu. Ước gì tôi hiểu họ đang nói gì. Tôi cứ như vậy cho đến chiều, cậu chủ và mẹ của cậu mang một cái gì đó nhọn và chích vào người tôi. Ouch! đau quá. Tôi lịm đi... Sáng hôm sau, bằng một cách kì diệu nào đó mà đến mẹ tôi cũng không thể giải thích được, tôi lại khỏe như chưa bao giờ bị ốm. Con người thật kì diệu!
Tôi có thằng hàng xóm tên là Mèo. Ừm đúng rồi.. Nó tên là Mèo và nó là con mèo. Thật khó hiểu! Tôi ghét nó lắm. Nhìn mặt nó là tôi muốn ăn nhảy vào cho nó một trận rồi. Nó và tôi là 2 kẻ không đội trời chung. Chúng tôi thường giao đấu bằng chân, nó có bốn chân và tôi cũng có bốn chân. Chỉ là tôi bị xích và nó thì không. Thế là được đà, nó cứ nhảy xồ vào đánh lén, trong khi sợi xích khốn kiếp vẫn cứ kìm hãm sự tức giận và lòng kiêu hãnh bị trà đạp bởi tên Mèo. Tôi tức lắm. Nhưng kệ. Hắn chơi bẩn. Nên tôi cũng chả thèm chấp nó. Nếu không có cái xích thì có lẽ nó đã nằm gọn dưới chân tôi rồi. Chuyện cũng chả có gì đáng nói cho đến khi cậu chủ cưng tên Mèo trước mặt tôi... Cái gì thế này? Tôi tức điên lên. Tôi cứ "sủa", "sủa"mãi cho cơn tức giận của tôi mà cậu chả thèm nghe... :(( Cậu chủ chán tôi rồi, cậu không chơi với tôi mà đi chơi với thằng mèo kia kìa...
Tôi quý cậu chủ lắm. Cậu cao hơn tôi hẳn mấy cái đầu, rõ ràng chân tôi dài vậy mà vẫn không dài bằng cậu. Thỉnh thoảng, cậu chạy lại chỗ tôi ngắm nghía một lúc rồi tự dưng nhảy xồ vào nựng, rồi xoa đầu... làm người ta sướng... mấy lần hứng quá tôi nhảy xồm vào cậu nhưng lại bị cái xích ở cổ chặn lại, tức ơi là tức. Thế mà không hiểu tại sao mỗi lần như vậy là cậu lại cáu :(( chắc do tôi ở dơ quá. Cả năm tôi chưa đi tắm rồi =.= tại cậu không chịu tắm cho tôi đấy chứ không phải do cái lười của tôi đâu nha. Ngày nào, cậu cũng đem thức ăn cho tôi, toàn xương là xương.. ngon quá xá. Nhiều khi tôi còn được cậu làm món cơm trộn thịt với miếng mỡ béo ngậy, bảo sao tôi cứ béo thế này =.= .
Người ta nói ăn nhiều vào sẽ không bị ốm, thế mà tôi vẫn bị. Từ sáng đến chiều tôi cứ nằm bệt bên cái xích như bị thiếu oxy, đầu tôi cứ xoay như chong chóng, mắt thì đỏ hoe như 2 hòn bi đỏ, chân tay như bị ghim chặt xuống đất. Như mọi khi, cậu mang cơm cho tôi với vẻ mặt khoái chí, nhưng tôi chả buồn ăn, người cứ như dợm. Cậu loay hoay ngắm nghía mộc lúc rồi bỏ vào trong nhà, chả thèm quan tâm đứa tôi, người ta đang ốm đây này... Bỗng nhiễn, bà chủ (mẹ của cậu) chạy tới rồi sờ soạng tôi một lúc, ngắm nghía rồi 2 người nói chuyện gì đó với nhau, tôi cũng chả hiểu. Ước gì tôi hiểu họ đang nói gì. Tôi cứ như vậy cho đến chiều, cậu chủ và mẹ của cậu mang một cái gì đó nhọn và chích vào người tôi. Ouch! đau quá. Tôi lịm đi... Sáng hôm sau, bằng một cách kì diệu nào đó mà đến mẹ tôi cũng không thể giải thích được, tôi lại khỏe như chưa bao giờ bị ốm. Con người thật kì diệu!
Tôi có thằng hàng xóm tên là Mèo. Ừm đúng rồi.. Nó tên là Mèo và nó là con mèo. Thật khó hiểu! Tôi ghét nó lắm. Nhìn mặt nó là tôi muốn ăn nhảy vào cho nó một trận rồi. Nó và tôi là 2 kẻ không đội trời chung. Chúng tôi thường giao đấu bằng chân, nó có bốn chân và tôi cũng có bốn chân. Chỉ là tôi bị xích và nó thì không. Thế là được đà, nó cứ nhảy xồ vào đánh lén, trong khi sợi xích khốn kiếp vẫn cứ kìm hãm sự tức giận và lòng kiêu hãnh bị trà đạp bởi tên Mèo. Tôi tức lắm. Nhưng kệ. Hắn chơi bẩn. Nên tôi cũng chả thèm chấp nó. Nếu không có cái xích thì có lẽ nó đã nằm gọn dưới chân tôi rồi. Chuyện cũng chả có gì đáng nói cho đến khi cậu chủ cưng tên Mèo trước mặt tôi... Cái gì thế này? Tôi tức điên lên. Tôi cứ "sủa", "sủa"mãi cho cơn tức giận của tôi mà cậu chả thèm nghe... :(( Cậu chủ chán tôi rồi, cậu không chơi với tôi mà đi chơi với thằng mèo kia kìa...
Nhận xét
Đăng nhận xét